Hiển thị các bài đăng có nhãn em Cua. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn em Cua. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2010

Con ốm, mẹ đau..

Đúng là nuôi con mới biết lòng cha mẹ. Hồi còn con gái cứ sợ khi có con rồi thì kg thức đêm được, không dậy sớm được. Nhưng khi có Bống, thì con chỉ khẽ cựa mình là mẹ đã thức giấc. Suốt 3 năm đầu đời của Bống, con luôn nằm dưới cánh tay mẹ. Nên bây giờ lên lớp, viết bảng một lúc là tay đã mỏi rã rời.

Nhưng, xót lòng nhất là mỗi khi các con ốm. Ngày xưa Bống ốm, là mẹ thức trắng đêm. Thắt ruột theo từng tiếng ho của con. So với em Cua thì Bống ốm nhiều hơn, nhưng ngoan lắm. Biết bao nhiêu trận mẹ ôm Bống đi viện một mình, nhất là lần 2 mẹ con đi giảng ở Hải Phòng, Bống bị sốt phát ban, thế là gọi taxi đưa con vào viện truyền nước. Rồi thì đi tiêu chảy, rồi viêm phổi,...

Năm Bống tròn 3 tuổi, con ốm một trận dài, lâu, đúng 1 tháng trời. Nhưng được cái, Bống ốm thì ốm, con vẫn ăn đủ bữa, đủ khẩu phần, vẫn chơi, vẫn ngủ ngoan...Nên mẹ hay đùa, "ốm" giống như khách ghé chơi nhà, không làm ảnh hưởng tới chủ nhà :)). Bống lại còn thích uống thuốc. Hơi bị ho hay sổ mũi là rối rít bảo mẹ mua thuốc cho con. Đến bữa thì tự động đi lấy thuốc uống. Mà lại còn nhớ mỗi loại bao nhiêu viên, uống những loại nào. Có dạo chẳng ốm đau gì những cứ đòi uống thuốc, nên mẹ phải mua ít thuốc vitamin và B1 để sẵn đó, thỉnh thoảng lại cho chị 1 viên :-p

Cua ít ốm hơn chị Bống, nhưng em lại khó uống thuốc hơn. Từ hôm qua tới giờ con ốm, sốt cao. Người nóng như hòn than. Đêm qua sốt hơn 41 độ. Nhưng vẫn ngủ rất ngoan, chỉ ôm mẹ thôi. Sáng nay thì đỡ hơn nên đã tự đi sang em Tôm chơi. Gần trưa thì lại bắt đầu lên cơn sốt cao. Từ đó bám chặt mẹ. Mẹ chỉ kịp làm đồ ăn cho chị Bống, vừa ôm em Cua vừa tranh thủ làm việc. Đến chiều thì chị Bống phải đến nhà bà Phiến tập viết chữ, nhưng Cua không cho mẹ rời Cua, nên mẹ phải nhờ cô Thắng đưa chị Bống đi. Lúc cô Thắng sang hỏi mẹ ăn gì chưa, mẹ mới nhớ ra là chưa ăn gì cả. Ăn một cái bánh mì chị Huyền mua cho mẹ từ sáng. :((

Mãi 5h, mẹ mới gọi được chị Trang học sinh của mẹ xuống giúp mẹ trông Cua Bống để mẹ đi chợ. Đi ra đường mà người biêng biêng, chân tay bủn rủn vì tụt huyết áp. Nên mẹ lại tranh thủ mua cái bánh mì gặm tạm :((

Mẹ đã nhờ bác Yến- bác sĩ của trường mẹ sang khám cho em Cua, bác bảo em bị viêm amidan và cho thuốc kháng sinh uống. Mẹ nấu cho em bát cháo tim heo với hành hoa ngon ơi là ngon, mà vừa dỗ vừa dọa mãi em mới ăn được vài thìa. Mẹ đã rớt nước mắt theo em đấy, em biết không? Đến màn cho em uống thuốc nữa mới làm mẹ đau lòng. Dỗ dành, nịnh nọt mãi em mới chịu uống thuốc. Cua thì không thể ép buộc được đâu. Em "cá tính" lắm ấy :))

Những lúc các con ốm, mẹ chỉ ước mẹ có thể ốm thay cho các con, mẹ có thể chịu đau giùm các con. Con ốm mà lòng mẹ đau buốt, mẹ chỉ mong sao Cua Bống của mẹ luôn khỏe mạnh, luôn ngoan ngoãn.

Bây giờ, mẹ chỉ muốn Cua lại hiếu động, lại chơi đùa, lại nghịch ngợm như mọi ngày. Mẹ buồn lắm khi nhìn em nằm thiêm thiếp như một con mèo, em ạ. Mau khỏe, em nhé. Mẹ yêu em nhiều lắm lắm :*

Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2010

Vẫn ốm

Mẹ chưa thấy đứa trẻ nào ốm mà ngoan như Cua và Bống của mẹ. Các con vẫn sốt rất cao, nhưng vẫn ăn đúng bữa, đủ bữa, vẫn ngủ ngoan và chơi đều. Không quấy khóc gì cả. Chỉ có Cua hôm nay mệt quá nên cứ nằm vạ vật thôi. Giờ thì đang ôm cánh tay mẹ, ngả đầu vào vai mẹ nóng hôi hổi. Nghe mẹ mở nhạc và ư ử hát theo nữa. Hic.
Cua vừa ói ra cái ga giường thứ 3 của mẹ rồi. Ói xong biết thân biết phận tự cầm cốc uống hết 1 cốc nước cam và thêm 1 cốc thuốc hạ sốt. Rồi si-rô ho. Mẹ đo nhiệt độ thì đã sốt tới 40 độ rưỡi. Bà ngoại sốt ruột, cứ dặn mẹ theo dõi Cua không sợ em lên cơn co giật. Hic. Mẹ sợ quá nhưng thấy Cua vẫn tỉnh táo nói cười là mẹ cũng yên tâm hơn.
Mẹ cho chị Bống sang phòng chị Huyền học bài, Cua còn dặn chị "Bống học bài đi" rồi lại hỏi mẹ khi Bống đi rồi "Bống đâu?"
Cua yêu chị lắm, chỉ tội chơi với chị môt lúc thì thế nào cũng xông vào đánh chị thôi :((
Mẹ mong Cua khỏi ốm nhé. Em lại bảo mẹ "đi c hơi Tôm" (ý là đi sang nhà cô Thắng chơi với Tôm), rồi em sẽ thỉnh thoảng lại đi tìm dép và "bai mẹ" rối rít để sang hàng xóm chơi..

Cua ôm

Đêm qua mẹ thức khuya, vừa chợp mắt lơ mơ ngủ thì Cua cựa mình ho một chặp và ói tràn ra đầy mắt, mặt, mũi, tóc, quần áo...Em ngồi nhỏm dậy giữa giường khóc nỉ non. 2h30 sáng mà mẹ phải ôm em vào nhà tắm cùng chị Huyền tắm gội cho em. Thương em quá chừng. Lúc đó, mẹ bỗng dưng nghĩ, thật may là mẹ còn có các chị học sinh ở cùng. Chứ nếu mình mẹ thì chẳng biết loay hoay thế nào. Tất nhiên là rồi cũng sẽ ổn thôi, nhưng mà sẽ lúng túng lắm. Rồi sấy đầu sấy tóc cho em, mặc đồ cho em lên giường ngủ tiếp. Phải thay ga trải giường rồi, Cua ạ. Cái ga cũ chưa kịp giặt vì em tè ngấm ra giường thì lại thêm cái ga này. Mà trời lại đang nỉ non mưa. hic.

Sáng em dậy sớm, ăn sáng ngoan ngoãn. Rồi xem kịch "Tấm Cám" trên ITV. Mẹ chẳng biết em có hiểu gì không, nhưng em đòi xem "Cám" tới mấy chục lần rồi mà lần nào cũng ngồi xem rất háo hức và chăm chú, lại còn ư ử hát theo bài hát trong đó nữa rồi cơ ấy.

Buổi trưa ăn xong bát cơm xay, thì em vạ vật nằm giữa nhà, miệng kêu "ôi, mệt quá" làm mẹ buồn cười. Rồi em lên ôm lấy mẹ, rúc vào đùi mẹ ngủ. Mẹ giật mình vì em nóng quá. Sốt rồi. Thế là mẹ ôm em ngủ. Rồi 2h30 lại khóa cửa em trong nhà để mẹ đưa chị Bống đi học viết chữ ở nhà bà Phiến. Về thì em đã thức giấc. Nhưng chẳng khóc lóc gì, chỉ hỏi "Bống đâu?" - Mẹ bảo "Bống đi học rồi" - Giờ em vẫn đang nóng sốt. Mẹ cho em uống thuốc mà nịnh mãi mới chịu uống đấy. Nhưng chốc chốc lại vạ vật, nhìn thương ơi là thương. Mẹ hỏi "Cua mệt không?" thì em hắt ra mỗi câu "Mệt" ..

Nước mũi chảy ròng ròng nên làm em khó thở. Khi nào khó thở lại lồm cồm bò dậy chờ mẹ lấy khăn xì mũi. Bác T gọi điện liên tục, hỏi thăm em liên tục. Bác bảo em là số 1, chưa có em bé nào ngoan như em cả. Đi học mà không kêu ca một câu nào, không khóc một tiếng nào. Mẹ cũng thấy em là em bé ngoan nhất mà. Chiều qua đi học về, em hớn hở khoe với mẹ chiếc phiếu bé ngoan đầu tiên, mẹ chưa kịp cầm thì em xé cái roẹt, tan nát tơi bời luôn :((

Mong em mau khỏe, em của mẹ nhé. MẸ yêu em nhiều lắm lắm. Lúc nào mẹ cũng thèm ôm em, thèm chu miệng lên hôn em, thèm em rúc vào người mẹ. Mẹ "nghiện" em mất rồi :*

Thứ Ba, 6 tháng 4, 2010

Ngày đầu tiên đi học....






Hôm nay là ngày đầu tiên Cua đi học. Mẹ gặp lại cảm giác bồi hồi, xao xuyến và hớn hở như ngày đầu tiên chị Bống đi học. Cả ngày, trong đầu mẹ cứ ngân nga câu hát:

Ngày đầu tiên đi học
Mẹ dắt em đến trường

Em vừa đi vừa khóc

Mẹ dỗ dành yêu thương...


Nhưng Cua của mẹ thật tuyệt vời. Em không hề khóc một giọt nước mắt nào. Tối qua, mẹ bảo với Cua "Sáng mai mẹ cho Cua đi học với chị Bống nhé". Trong dự định của mẹ là chị Chi cho chị Bống đi học trước, mẹ vẫn để Cua ngủ thật đã như mọi hôm. Mẹ lên lớp 2t về sẽ đưa Cua đi sau. Mẹ đã gọi điện cho cô An nói với cô như thế rồi. Vì mẹ muốn tự mẹ sẽ đưa Cua đi học buổi đầu tiên.


Sáng mẹ dậy sớm, chuẩn bị xong, mở thời khóa biểu mới biết mẹ nhầm giờ. Mẹ có 2t cuối chứ không phải 2t đầu. Hihi, thế là mẹ có thời gian cho Cua rồi. Cua vừa nghe mẹ nói với chị Chi là cho Cua đi học thì Cua đã bật dậy luôn. Điều mà mẹ yêu nhất ở Cua là Cua ngủ dậy là bật ngay dậy, không ườn èo giống chị Bống :-P, không khóc lóc gì cả (cái "nết" này là giống mẹ đấy, mẹ mà có việc gì thì bật nhanh hơn tôm cơ ;) )

Cả mẹ và Cua gọi mãi chị Bống mới dậy, cho 2 nàng vệ sinh rồi ăn sáng. Rồi cả mẹ và chị Chi đưa 2 nàng đi học. Cua hớn hở lắm. em đeo ba lô rất là ra dáng. Yêu ơi là yêu. Đến trường, chị Bống chạy lên lớp trên tầng 2. Mẹ dắt Cua vào lớp. Cua nhìn thấy cô và các bạn đều lạ nên cũng hơi...ngại. Ôm mẹ một lúc.

Cô Thúy dỗ Cua "Cô dắt Cua lên với chị Bống nhé" thế là Cua đồng ý luôn. Lại còn hớn hở quay lại "bai Mẹ, bai Chi" nữa chứ.
Mẹ về, trong lòng thương Cua quá đỗi. Chị Bống đi học khi chị 24 tháng, nhưng khi đó chị nói rất sõi, biết rất nhiều nên mẹ yên tâm hơn. Còn Cua, dù em đã hơn 27 tháng, mẹ vẫn thấy em rất bé bỏng. Vì em nói chưa sõi, mẹ còn sợ cô giáo phải mất vài ngày để "hiểu" những gì Cua nói nữa cơ :))

Trưa, mẹ gọi điện ra trường. Cô An nói Cua ngoan lắm, không khóc tẹo nào. Cô An hỏi ai đưa Cua đi học thì Cua bảo "Mẹ Giang" rồi ngồi ăn cơm một mình, ăn xong thì uống hết cốc sữa rồi lên lớp chị Bống, ôm chị Bống ngủ
Chiều, mẹ rất muốn đi đón 2 chị em, nhưng mẹ lại có 2t cuối. Hic. Dì Nhung đi đón 2 chị em, bảo Cua thấy dì Nhung là chạy ra cười hớn hở "Nhung" rồi quay lại "Bai Cô" ngay. Về nhà mãi mới bỏ được ba-lô của Cua ra đấy. Thích đi học lắm.

Ôi, thật tuyệt vời con gái yêu của mẹ. Con giỏi hơn mẹ nghĩ rất rất nhiều. Cua Bống đi học cả ngày thì mẹ đỡ vất vả hơn. Nhưng buổi trưa về không có Cua ôm cổ mẹ, không có Cua rúc ngực mẹ ngủ là mẹ cũng nhớ lắm...

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

Viết cho Cua






Cua yêu thương ngọt ngào nhất trên đời của mẹ!

Chỉ còn 2 ngày nữa thôi, là Cua của mẹ đã là một cô nàng 2 tuổi tròn. Mẹ đếm từng ngày kể từ khi biết có Cua thành hình, rồi đếm từng ngày để đón Cua, đếm từng ngày qua những năm tháng con lớn lên...Ngày biết tin có con, mẹ cũng đã lo lắng, hoang mang bởi bao nhiêu khó khăn chồng chất. Và rồi sức khỏe của mẹ quá yếu nên Cua đã từng dọa mẹ bỏ đi. Nhưng cho dù khó khăn vất vả tới đâu, mẹ cũng vẫn có thể chịu đựng được và vượt qua được. Còn khi nghe tin Cua không khỏe mạnh, Cua muốn bỏ mẹ ra đi thì mẹ khóc thật sự, mẹ hoảng sợ thật sự...Và mẹ, bằng mọi ý chí, tình cảm và tình yêu thương của mình, mẹ muốn giữ Cua, dù lúc đó mẹ không biết Cua là con trai hay con gái...

Rồi những tháng ngày mẹ nằm bất động, mẹ bị tiêm sưng mông cũng qua đi, khi Cua lớn dần lên và vô cùng quậy phá trong bụng mẹ. Thì rồi mẹ lại đối mặt với những khó khăn khác. Khó khăn về kinh tế, về sức khỏe. Mẹ bị hở van tim, mẹ bị viêm phổi, mẹ bị thiếu hồng cầu...Mỗi tháng đi khám bác sĩ là mỗi ngày mẹ uống cả vốc thuốc vào người. Và suốt 5 tháng cuối trước khi sinh, đêm nào mẹ cũng bị nôn ói tới mật xanh mật vàng. Vậy mà, mẹ thật sự cảm ơn con, vì con vẫn kiên cường và rất khỏe mạnh. Kể cả một lần mẹ suýt chết đuối, Cua vẫn rất yêu thương mẹ. Mẹ thật sự cảm ơn con vô cùng

Ngày mẹ chuyển dạ, là ngày nhà mình chuyển từ khu nhà cũ lên khu KTX, mẹ ôm cái bụng lặc lè không làm được gì cả. Chị Bống lại ốm, thế là mẹ vẫn phải đi chợ, vẫn phải chăm chị Bống. Mẹ thấy dấu hiệu sinh nhưng chưa thấy đau bụng nên vẫn gan không chịu đi bệnh viện. Cho tới ngày 30/11/2007 thì mẹ thấy rất mệt, chị Bống vẫn ốm, bà ngoại thì cùng với ba xoay ra để dọn dẹp và sắp xếp nhà cửa. Mẹ kg thấy Cua cựa quậy nên rất lo, mẹ đi chợ về nấu cháo cho chị Bống xong thì đi siêu âm, thấy Cua vẫn khỏe nên mẹ yên tâm hơn. Về tới nhà mẹ thấy ra máu báo. Và thế là cả nhà cuống lên để gọi taxi đưa mẹ vào viện. Mẹ chưa bao giờ đau như lần sinh Cua, mẹ cảm thấy cả thế giới này sắp sập xuống người mẹ...Nhưng, lại phải cảm ơn con một lần nữa, bởi vì chỉ cần 3 hơi của mẹ thôi là con đã "chào thế giới tươi đẹp" rồi. Hình ảnh đầu tiên khi mẹ nhìn thấy con, là một cục bông hồng hồng và mũm mĩm, cái mặt xinh ơi là xinh. Mẹ tan hết mọi buồn phiền, mệt mỏi..Mẹ không còn cảm giác đau đớn gì nữa...

Và giống như một sự bù đắp, Cua là con gái (có lẽ cũng là nỗi thất vọng của một số người, trong đó có ông bà nội, các ông bà, các bác bên nội) nhưng Cua vô cùng đáng yêu và ngọt ngào. Mẹ không thể tin được rằng, mẹ có thể yêu Cua nhiều như thế. Dù bây giờ Cua là một cô-nàng-ngổ-ngáo và rất nghịch, thì mẹ vẫn không thể nào giận con được một giây phút nào...

Cua yêu, 2 ngày nữa thôi con đã tròn 2 tuổi rồi. Chị Bống 2 tuổi là đã biết hát hò và nói chuyện như người lớn. Còn cô nàng bé bỏng của mẹ vẫn mãi là bé bỏng vì Cua mới bập bẹ tập nói. Con biết gọi "mẹ ơi" "Bống ơi" Tôm ơi"...và nói nhiều từ không ai hiểu..hihi, nhưng ai nói gì Cua cũng hiểu. Chỉ cần thấy mẹ mặc đồ là Cua ôm chân "đi chơi", thấy mẹ mắng chị Bống là cũng chắp tay "mắng" chị luôn. Và vô cùng đanh đá, Cua có thể chạy đuổi đánh chị Bống khắp nhà. Và cáu lên là ném đồ, đập phá...Mẹ chỉ cần nghiêm mặt là sẽ lỳ ra hoặc là mếu máo, hoặc là chạy lại ôm cổ mẹ nịnh nọt rất đáng yêu.

Cua chẳng biết sợ sệt điều gì cả, cả nhà sểnh một chút là Cua đã tót ra sân trường chơi. Trường mẹ có 3 khu KTX, 2 khu nhà 3 tầng và 1 khu nhà 5 tầng...Thế mà không ít lần Cua làm mẹ và các chị hs chạy cả 3 khu nhà tìm Cua bở hơi tai. Có hôm còn lang thang ra cổng trường một mình làm mẹ sợ hết vía. Và nếu trường mẹ tổ chức văn nghệ hay chương trình gì đó, thì cả mẹ và các chị học sinh sẽ rất khổ sở để giữ cho Cua không leo lên sân khấu nhún nhẩy theo nhạc :-))

Cua ngọt ngào và yêu thương của mẹ. Mẹ có thể nói rằng, mẹ yêu Cua và Bống hơn tất cả những gì mẹ có được. Nhưng mẹ luôn thấy thương Cua nhiều hơn, bởi vì so với chị Bống thì Cua thiệt thòi hơn chị nhiều. Mẹ có bầu Cua đúng vào lúc kinh tế nhà mình khó khăn nhất, sức khỏe mẹ xuống cấp nhất, và ba mẹ mâu thuẫn nhau nhiều nhất... Những ngày tháng tuổi thơ đầu đời của con đã không có nhiều những vòng tay yêu thương của ba. Không được ba chăm sóc nhiều... Và cho dù mẹ có cố gắng nhiều như thế nào đi nữa, thì mẹ cũng không giữ được một gia đình trọn vẹn cho các con..Điều đó khiến mẹ buốt lòng lắm, con biết không? Nhưng mẹ vẫn tin rằng, có lẽ vì thế mà các mụ đã "nặn" ra Cua của mẹ là một cô nàng cá tính, mạnh mẽ và rất biết yêu thương. Nhất định sau này Cua sẽ là chỗ dựa cho cả mẹ và chị Bống đấy chứ. Bởi chị Bống hơi "yếu đuối" như mẹ, con nhỉ?

Ngày mai, mẹ sẽ làm SN sớm cho Cua một ngày, sẽ chỉ có các anh chị học sinh của mẹ, các mẹ, các anh chị đồng nghiệp của mẹ và các anh chị cùng chung trong khu tập thể với nhà mình. Mẹ chắc rằng ba sẽ lại không về. Sinh nhật đầu tiên của Cua không có ba, SN này không có ba và có lẽ mãi về sau SN Cua cũng sẽ vắng bóng ba. Mẹ buồn cho Cua nhiều lắm. Nghĩ tới điều này mẹ lại giận ba lắm. Bởi dù thế nào, thì Bống và Cua vẫn là con của ba Kều. Vậy mà ba nỡ dửng dưng và thờ ơ như thế sao? 2 hôm trước chị Bống gọi cho ba và bảo "Ba Kều ơi, sắp SN em Cua rồi, ba có dự định tổ chức gì cho em không ạ?" thì ba lạnh lùng trả lời "Không. Ba không có tiền. Ba KHÔNG CÓ Ý NGHĨA GÌ CẢ"- Mẹ không biết ba nói câu đó thì ba có nghĩ gì không? Và có lẽ các con chưa hiểu được...Nhưng mẹ thì hiểu rằng, quyết định của mẹ rời xa ba là đúng....

Mẹ sẽ yêu thương Bống và Cua, bằng cả tình yêu của cả ba và mẹ cộng lại, 2 nàng công chúa yêu thương của mẹ nhé.

Sang tuổi lên 3, mẹ mong rằng Cua của mẹ sẽ biết nói thật nhanh, sẽ hiền dịu hơn một chút (để bớt làm vỡ bát, vỡ cốc của mẹ, hihi) và sẽ mãi là một viên kẹo ngọt ngào của mẹ và cả nhà, con nhé.

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2009

Cua đau mắt

Cua đau mắt. Em đã đau cả tuần rồi nhưng mẹ chủ quan, chỉ nghĩ em đau mắt đỏ bình thường thôi. Nhưng tra thuốc mãi em không khỏi nên chiều qua mẹ đã ôm em sang viện mắt Trung ương. Ba em cũng sốt ruột nên giục mẹ đưa em đi đấy chứ. Nên hôm qua ba em đón 2 mẹ con và đưa em vào viện. Uh, may là có ba em nên mẹ kg mỏi. Ba em bế em suốt chứ mẹ sao bế nổi em nữa :((. Em bị viêm khúc xạ gì đó, bác sĩ phải cho thuốc đặc trị, bác sĩ nói may là em không bị bóc lớp màng gì gì đó. Ôi trời, mẹ nghe mà giật hết cả mình. Tại mẹ chủ quan quá đấy Cua ạ. Thương em thế cơ chứ. Nhưng vì em vẫn ngoan, vẫn chơi, vẫn nghịch và..đánh chị Bống cũng khỏe nên mẹ không nghĩ em đau đớn gì cả. Em lại còn giật tay mẹ rất hoành tráng mỗi khi mẹ tra thuốc cho em nữa chứ.

hôm nay em vẫn mắt to mắt bé, nhìn rất là thương.

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2009

Tập nói





Em Cua đã tròn 18 tháng được thêm ...nửa tháng nữa rồi, mà em vẫn chưa chịu nói. Mẹ thấy sốt ruột kinh dị, vì hồi Bống 18 tháng là chị đã nói được cả một câu dài, đã biết gọi MẸ rất sõi từ lúc 15 tháng rồi. Còn Cua, chỉ gọi Mama mama thôi í. Thật ra em cũng biết nói, nhưng em lười nói lắm, em chỉ nói để cho mọi người biết là em cũng biết nói thôi. Ví dụ thỉnh thoảng em sẽ kêu "ôi giời" hay "trời ơi" ...Từ tối qua, đi SN chị Tuyết già về, em nói "bái bai" rất sõi nhé, xong còn đưa tay rất ...điệu, đúng kiểu chị Huyền mip luôn. Làm cả nhà cười đau bụng

Em biết không? mẹ yêu em nhiều lắm, mẹ yêu cái má phính của em, yêu cái phụng phịu của em khi em nhõng nhẽo đòi mẹ bế. Mà em biết mẹ yêu và chiều em lắm, nên em "bám" mẹ kinh dị. Mấy hôm nay em sốt, rồi em lại lở loét miệng, không chịu ăn uống gì. Mỗi lần cho em ăn là một cuộc chiến đấu căng thẳng của mẹ và các chị với em. Nhưng em vẫn nghịch lắm, thích leo trèo và nghịch đồ kìm, búa, tuốc nơ vít của ba...Nhìn em thế kia mà em chẳng nữ tính gì hết, hic. Mẹ up lên đây đoạn clip tí xíu của em trong ngày hôm qua nhé, cái váy mới tinh, mẹ mới mua lúc chiều cho em và em Hến giống nhau đấy. Em Hến mặc size số 2, còn em Cua thì size số 4. Mặc dù em Hến hơn 3 tuổi, còn em Cua mới hơn 1 tuổi. :)