Hiển thị các bài đăng có nhãn Uncategorized. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Uncategorized. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 31 tháng 12, 2008

Entry for December 31, 2008

Những giờ phút cuối cùng của năm 2008. Năm mới mẹ mong Bống và Cua luôn khoẻ, luôn ngoan, yêu thương nhau.

Mẹ mong Bống sẽ lớn nhanh, học giỏi, yêu em Cua, chăm chỉ tô chữ, tô màu. Buổi sáng tự nguyện thức dậy và không lèo nhèo khóc. hihi

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2008

Viết cho Bống yêu




Noel qua mấy ngày rồi, mà mẹ lười update thong tin cho Bống quá. Năm nay mẹ thấy Bống lớn bổng lên. Con đã có khái niệm rõ rệt về ông già tuyết. Trước đó cả tuần, ngày nào Bống cũng nhắc mẹ nhớ gọi điện cho ông già Noel kể là Bống ngoan nhé, để ông già tặng quà nhé. Hôm thứ 7 tuần trước, mẹ cho 2 chị em về HN. Rồi mang cả em Bông, em Nhím lên Vincom chơi nữa. Để con có khái niệm về một ngày lễ Noel đẹp như thế. Cả Vincom trang hoàng lộng lẫy. Mẹ loay hoay chụp ảnh cho dì Bình, dì Phương và các con nhưng vì em Cua bám mẹ quá nên không chụp được nhiều và tất nhiên là ảnh không đẹp lắm rồi. Bống của mẹ ra dáng chị cả lắm.

Dường như con bắt đầu ở giai đoạn cuối của “ khủng hoảng tuổi lên 3-4” rồi, chỉ còn vài lần con trở lên bướng bỉnh thôi, còn thì con có vẻ ngoan hơn, biết nghe lời hơn. Tuy nhiên, vẫn có lúc mẹ không kiềm chế được đã tét đít con.

Buổi tối, ba Kều biết mẹ con mình về, thế mà ba cũng không về. Làm mẹ giận lắm, còn Bống và Cua thì mong ngóng, thấp thỏm, mừng hụt mấy lần. Mẹ rất buồn ba. Chán lắm.

Chủ nhật, mẹ cho Bống đi theo mẹ, để mua sữa và đồ ăn cho 2 con. Thật ra là mẹ muốn cho Bống đi, là để định mua cho con một cái váy nàng công chúa Tuyết. Nhưng mẹ không tìm được cái nào vừa ý. Lúc chiều ghé qua Metro, mẹ muốn mua cho em Cua ít cá hồi. Mẹ vẫn biết quy định của Metro là không cho trẻ em dưới 1m30 vào nhưng mẹ vẫn hi vọng người ta nhìn thấy bạn Bống vừa xinh xắn vứa ngoan ngoãn của m ẹ thì sẽ mủi long. Nhưng cuối cùng thì mặc cho mẹ năn nỉ, con vẫn không được vào. Mẹ cứ nghĩ chắc mẹ phải chở con về rồi quay ra, nhưng không ngờ con lại rất ngoan, con ngồi một mình ở ghế chờ mẹ. Mẹ thả con ở ngoài mà cứ thấp thỏm,sợ con buồn, con giận mẹ. Nhưng điều mẹ hoàn toàn bất ngờ là Bống tỏ ra rất hợp tác với mẹ, tỏ ra rất hiểu biết và thương mẹ. Hôm đó mẹ rất vui vì con, Bống ạ. Nên mẹ đã không ngại ngần mua tặng con một bộ bút chì màu (hìhif, thật ra là của mẹ Nhung tặng con từ hôm 2/9 nhưng mẹ chưa lên Vincom mua được, bộ bút chì 36 màu tuyệt đẹp). Mẹ còn mua cho con rất nhiều sách tô màu và cả cái bảng xóa con mơ ước nữa. Mà con giống mẹ lắm, đã mơ ước và khao khát cái gì là tìm đủ mọi lý do để mang vê nhà. Như hôm đó, Bống “nịnh” mẹ rằng Bống sẽ ôm cái bảng đó, sẽ không làm phiền mẹ, sẽ không bắt mẹ phải xách,…Cuối cùng thì mẹ đầu hàng Bống đấy.

Mẹ mua tặng Bống 1 bộ đoàn tàu kéo chữ cái bằng gỗ của đồ chơi thong minh. Mẹ mua cho em Cò 1 bộ kỹ sư thong thái và em Cua cái đàn tơ rưng. Mẹ muốn các con có một lễ Noel thật vui và ý nghĩa.Vì thế, mẹ đã nhờ ông già Noel vào tặng quà cho các con. Các con rất phấn khích…Mẹ rất muốn chụp ảnh cho con và ông già Noel nhưng lúc đó Bống xấu hổ nên mẹ không chụp được, hihi.

Thứ Tư, 6 tháng 8, 2008

Botay.com




Dạo này Bống rất lỳ và bướng. Biết bày tỏ thái độ phản đối, biết đưa ra ý kiến nhận xét khi không vừa lòng. Lúc giận dỗi là ngồi vào xó nhà, mặt sưng một đống. Mẹ nhìn thấy buồn cười lắm nhưng kg dám cười, sợ con nhờn. Mẹ biết, thời điểm này và thời điểm dậy thì là giai đoạn quan trọng nhất. Mẹ cần có sự kiên nhẫn, thấu hiểu và thật sự coi con là BẠN thì mới có thể "dạy" con được. Tuy nhiên, đôi lúc mẹ cũng rất nghiêm khắc và nóng tính nữa. Vả lại, đang ở nhà cậu Nam nên nhiều khi mẹ cũng làm lơ con đi, để về nhà mẹ sẽ "nói chuyện phải trái" với con đấy. Nghe có vẻ hình sự nhỉ? nhưng mẹ tin là rồi Bống sẽ hiểu và nghe lời mẹ. Điều đặc biệt là con rất mê xếp hình, ghép hình. Mẹ nghĩ, con có óc tư duy logic rất tốt. Thích đọc sách, và nhớ rõ cuốn truyện nào có nội dung gì, cứ tự động cầm sách đọc như thật ấy. Hôm trước đến nhà bà Hương (mẹ dì Trang), bà chiều con, mua cho con cả bút tô màu và sách tô màu. Về con ôm khư khư, gặp ai cũng kể.

Ông ngoại già rồi nên ông cũng khó tính. Đôi lúc ông mắng con như thể con đã là một thiếu nữ 2 mươi mấy tuổi đầu chứ không phải là một đứa trẻ gần 4 tuổi nữa. Mẹ và bà ngoại cũng "góp ý" với ông nhiều nhưng rồi ông nóng lên lại kg kiềm chế được. Nhưng con ạ, mẹ hiểu, ông ngoại là người thương con, thương cháu. Hồi con còn nhỏ, ông bế ẵm suốt ngày. Ông cũng thương mẹ vất vả lắm. Nhưng, với một đứa trẻ như con, có lẽ con chưa cảm nhận được điều đó, nên hôm nay con bảo với mợ Lan khi ngồi ở phòng khách (có cả ông) :
Mợ Lan cho Bống đi với mợ đi, Bống ở nhà ông ngoại nói nhiều BỐNG KHÔNG CHỊU NỔI.


Đến là bótay. com với con gái mất thôi.

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2008

Về quê

Lâu lắm rồi mẹ kg viết blog cho con, mẹ thật tệ. Nhưng chắc là BỐng hiểu và thương mẹ nhiều lắm. Mẹ bận quá, stress triền miên và công việc bù đầu. Chẳng còn time để làm gì nữa. Từ bây giờ, mẹ sẽ cố gắng viết nhật kí cho các con nhiều hơn. Mẹ cũng sẽ "chuyển nhà" cho em Cua sang bên này với con nhé. Chị em con chung 1 blog và đây sẽ là cuốn nhật kí online của các con yêu của mẹ.


Vậy là con đã lại xa mẹ rồi. Mặc dù có em Cua nhưng mẹ vẫn nhớ con nhiều lắm. Tối qua con và ba về quê chơi. Mẹ không muốn xa con, nhưng mẹ không thể nào chăm được con vì phải lên lớp cả ngày và chăm em Cua nữa, nên mẹ đành để con đi với ba. Mà mẹ cũng muốn con về chơi với ông bà nội mấy ngày kẻo ông bà nhớ con lắm đấy. Cả ngày hôm nay mẹ cứ mở mấy cái video clip của con ra xem và cười một mình. Em Cua chắc cũng nhớ con lắm đấy, em đang lơ mơ ngủ, thế mà mẹ vừa mở clip con đọc thơ ra, em nghe giọng con là bật dậy, nháo nhác tìm con đấy.


Kế hoạch của mẹ là chiều thứ 7 mẹ thi xong sẽ ôm em Cua về HN, ba Kều sẽ đưa con lên đấy, vợ chồng cậu Hải cũng đưa em Hến lên để sáng chủ nhật cho các con đi xem xiếc nhân ngày Quốc tế thiếu nhi, và cũng là ngày 1/6 đầu tiên của em Cua nữa. Nhưng chẳng biết có thực hiện được không vì tối qua trước khi 2 ba con về quê, ba đã kịp làm cho mẹ tức điên lên được rồi. Và cả đêm hôm qua mẹ đã không ngủ được con yêu ạ.


Mẹ post cái clip con đọc thơ nhé, mà chẳng hiểu sao post lên đây thì hình ảnh nhoè thế nhỉ? Mẹ quay net lắm cơ mà? hic


Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2008

Là chị...




Là chị nghĩa là:

- Là khi một ngày đẹp trời nào đó, khi con sà vào lòng, mẹ xoa xoa cái bụng hơi lùm lùm rồi nói "Mẹ đang có em bé,nên mẹ không thể bế con được nữa rồi". Và con ngoan ngoãn nghe lời, lại rất hào hứng khi biết mình sắp có em bé. Rồi con cũng nhét áo vào bụng và bảo "Bống cũng có em bé rồi, mẹ Giang đừng có trèo lên người Bống đấy" (Mẹ thương con lắm,một đứa trẻ hơn 2 tuổi còn đang thèm khát vòng tay ôm của mẹ thì phải "nhường" cho em bé rồi)

- Là khi mẹ mệt mỏi vì nghén, và bơ phờ sau một trận ói, mẹ bấu víu vào con như một điểm tựa rằng "Bống ơi, mẹ mệt quá" thì con đang ngắm nghía trước gương chợt quay lại bảo mẹ "Mẹ mệt à? Thế lên giường nghỉ đi, tí nữa Bống đấm lưng cho"

- Là khi mẹ chở con và cái bụng bầu đi chợ, loắng ngoắng thế nào mẹ con mình ngã ùm xuống đất. Mẹ đau điếng, nhưng lo cho em bé trong bụng nhiều hơn thì con đã kịp ôm mẹ và hỏi "Mẹ có đau không mẹ? Em bé có đau không mẹ?" (Con đã biết bảo vệ em bé rồi đấy)

- Là khi mẹ hỏi con có yêu em bé không? Con dõng dạc trả lời "Mai kia (con luôn có từ mai kia dù chuyện chỉ xảy ra trong vài phút nữa )Bống bế em bé, Bống cho em bé uống sữa"

- Là khi mẹ chuyển dạ, mẹ nói với con rằng chúng ta chuẩn bị đi đón em Cua rồi, con rất dũng cảm vào viện với mẹ (dù mọi khi chỉ cần nhìn thấy bóng áo bác sĩ là con đã khóc ầm lên rồi đòi về) - Bởi con muốn mình đón em bé cùng với mẹ hay con muốn động viên tinh thần mẹ nhỉ? Chỉ biết rằng, trong cơn đau đẻ quằn quại trên bàn, mẹ đã nghĩ tới vòng tay ôm xiết của con, nhớ ánh mắt láu lỉnh của con và lời con dặn dò "Mẹ Giang đẻ em Cua cho Bống nhé"

- Là khi em khóc, con chạy cuống quýt tới xuýt xoa "Ôi, chị đây, chị đây. Chị có đi đâu đâu mà?"

- Là khi con đã lên giường, nhưng thấy mẹ thay tã bỉm cho em, con cũng nhỏm dậy "Để Bống vất bỉm cho em đã"

- Là khi em khóc, con chạy cuống lên gọi mẹ "Mẹ Giang bế em đi, em khóc rồi kìa"

- Là khi em ốm, con cũng loay hoay bên em, nói chuyện với em " Ôi, không ai chơi với em à? Ừ, em mau khỏi ốm nhé. Rồi chị cho em đi Vincom chơi nhé" (Chị mê Vincom nên chị cũng gán cho em sở thích Vincom luôn )

- Là khi chị đi học về, câu đầu tiên bao giờ chị cũng nói "EM Cua đã chào chị chưa?" (Chắc cả ngày đi lớp, chị nhớ em lắm đấy).

- Là khi chị về quê ăn Tết lên, chị luôn luôn bỏ vào người em kẹo, tiền lì xì và bảo "Chị lì xì cho em nhé"

- Là khi chị ăn kẹo cao su, chị cũng nhét vào miệng em "Chị cho Cua kẹo này, Cua ăn đi" (chị rất nghiện kẹo cao su nên có lẽ với chị món đó là "đặc sản", là món quý dành cho người chị yêu thương nhất- nhưng chị làm cho mẹ hết hồn)

- Là khi ba vắng nhà,chỉ có 3 mẹ con ở nhà. Chị đã biết cầm vòi nước cho mẹ rửa cho em. Rồi khi mẹ chạy vào định bỏ bỉm vào sọt rác...thì mẹ vô cùng ngạc nhiên khi con đã dọn dẹp nhà tắm rất gọn gàng, bỉm đã được bỏ vào sọt rác, còn nước rửa vệ sinh đã được bỏ lên giá để rồi.

- Là khi....

- Là khi ...

- Là khi thấy con nằm ôm em trong giấc ngủ, mẹ đã ứa nước mắt. Mẹ nhận ra rằng 2 nàng công chúa của mẹ là tài sản vô giá mà mẹ có được.

Mẹ không thể kể hết những "kỉ niệm" của 2 chị em trong hơn 2 tháng gặp nhau vừa rồi. Em mới ở bên chị hơn 2 tháng thôi nhưng mẹ thấy tình cảm của con thật gắn bó với em. Và mẹ rất yên tâm vì con sẽ là một người chị thương yêu em mình như mẹ đã từng thương yêu cậu Nam, cậu Hải.

Và, có lẽ với mẹ, con là người chị tuyệt vời nhất đấy.

Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2008

Nhớ con




Thế là Tết này mẹ con mình phải xa nhau rồi con gái. hic...Đêm qua cả ba và mẹ đều nhớ con không ngủ được. mẹ thương và nhớ con mà nước mắt cứ lăn dài...Thèm ôm con gái yêu của mẹ quá. Thế mà ba mẹ gọi điện về, con mải chơi còn chả thèm nghe máy nữa. hic..

Tết này em Cua còn nhỏ quá và ba phải trực nên ba mẹ và em không về quê ăn Tết được. Mặc dù mẹ rất buồn vì Tết này nhà ông bà ngoại đông đủ nhất. Vợ chồng cậu Nam, cậu Hải đều về quê ăn Tết. Tối qua vợ chồng cậu Nam và em Nana bay ra đã chạy xe thẳng về nhà mình, ăn cơm rồi đón con về quê ăn Tết luôn. Lúc í mẹ mà không vững là cũng ôm em Cua leo lên xe về cùng mọi người rồi í chứ. hhuuhu..

Thương con gái về quê, chắc sẽ tủi thân vì em Nana cóba mẹ, em Hến có ba mẹ...Còn con chỉ có một mình, con gái có tủi không? có buồn không?Nếu con mà buồn và tủi là mẹ bảo ba Kều về đón con lên ngay í. Dù có thêm con, mẹ sẽ vất vả hơn, sẽ mệt hơn...Nhưng thiếu con, mẹ cũng cảm thấy gia đình mình thiếu rất nhiều. Lúc nào mẹ cũng chỉ mong cả nhà mình đi đâu, làm gì cũng có nhau thôi...

Mẹ thương và yêu con nhiều lắm, con gái ạ. cho dù có lúc mẹ cáu lên cũng phết mông con, nhưng thẳm sâu trong lòng, lúc đó mẹ muốn khóc nhiều hơn.mẹ biết, con nhạy cảm và hay tủi thân, giống y chang mẹ hồi nhỏ vậy. Và mẹ muốn con mạnh mẽ hơn, con đã mạnh mẽ hơn, con không mè nheo mẹ, không bắt mẹ bế ẵm, ôm ấp khi mẹ có thêm em Cua. Con có biết nhiều khi mẹ ứa nước mắt vì cái sư người lớn và cá tính của con không?

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2007

Tâm sự WC

hẹ..hẹ...Chị Bống bây giờ có sở thích mới. Đó là "được tâm sự với ba trong WC".

Chuyện là từ ngày mẹ có em Cua, từ ngày em Cua còn nằm trong bụng mẹ thì chị Bống đã "biết thân biết phận" không "làm phiền" mẹ nhiều nữa. Vì thế tất cả mọi nhu cầu chị ấy đều gọi ba Kều phục vụ. Từ việc tắm, đi học, đi vệ sinh, đọc sách, chơi đùa...

Tối nay ba đang bế em Cua, chị Bống nhảy cẫng lên "ba Kều, ba Kều..Bống buồn ị" - Mẹ bảo để mẹ đưa đi thì chị ấy chạy biến vào "toa lét" và bắc ghế leo lên bồn cầu. Xong! Mẹ chạy ra vì "thúi quá". 5phút sau chị Bống lại hét lên "ba Kều ơi, ba Kều" - Mẹ tưởng chị ấy xong rồi thì chạy vào nhưng chị ấy bảo "Con gọi ba Kều cơ mà". he...he...nhu cầu lên cao rồi đây . Mẹ phải chạy ra bế em Cua cho ba vào. Và đây là hội thoại mẹ nghe được vọng ra từ WC:


_ Bống gọi mẹ Giang vào đây làm gì? Bống gọi ba Kều chứ. Sao ba Kều không vào? Bống gọi ba Kều vào Bống bảo cái này

_ Thì ba vào đây. Con bảo ba cái gì?

_ Sao bây giờ ba Kều mới vào?

_ Rồi, thế con có chuyện gì?


_ Hôm nay con đi học nhớ...bla..bla..Con bị đau b...nhớ. Con ăn cả xôi với bún nhớ....ăn cả hai thứ nhớ....Bạn Quang cứ đá đít con nhớ...bla...bla..bla..Con chơi cầu tụt nhớ, bị đau đít nhớ...bla..bla...


Thế là bao nhiêu chuyện ở lớp, chị Bống tuôn ra một tràng. hè..hè..Dạo này cứ vào nhà vệ sinh là phải gọi ba Kều vào bằng được thì thôi. Mục đích là để "tâm sự" chuyện đi học, chuyện ở lớp ạ. . Mẹ không đủ kiên nhẫn nghe chị ấy bô lô ba la những chuyện "luyên thuyên" ấy, và thường xuyên bị mẹ kêu đau đầu nên chị ấy phải gọi ba "trút bầu tâm sự" như vậy đấy.

**************
Chị Bống yêu em Cua lắm. Cứ đi học về là nhảy bổ vào em. Em mà chỉ hơi ọ ẹ là chị nhảy phắt lên giường, miệng rối rít kêu "Chị đây!Chị đây!Chị có đi đâu đâu mà???!!!"

Rồi em đang ngủ cũng phải khua em dậy để "chơi" với mình. Yêu em đến mức mẹ sợ phát khiếp. . Hôm qua còn đòi bế em nữa. Thật ra đòi bế em lâu rồi, nhưng hôm qua mẹ mới cho bế thử, ôi, cũng nhẹn tay phết. Tiếc là không có camera để save lại hình ảnh đó. hụ..hụ....

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2007

Chị ốm

EM Cua đang làm gì nhỉ? Chị mong em ra lắm rồi, tối qua nghe mẹ nói đã có "dấu hiệu" em sắp chào đời làm chị nôn nao lắm. Chị đang ốm, nằm li bì mà cũng nhỏm dậy hỏi mẹ "Em Cua sắp ra rồi hả mẹ?" . Nhà mình hôm qua chuyển lên nhà mới rồi em ạ. Ba Kều là vất vả nhất. Ba dọn dẹp tới hơn 2h sáng đấy, vì ba sợ đêm qua cả nhà mình phải rồng rắn đi viện đón em mà. Đêm chị thức giấc, sốt cao, chị phải gọi mẹ "Mẹ ơi, Bống bị sốt cao rồi, mẹ cho con uống pha min đi" (Là thuốc parmin em ạ, nhưng chị không đọc được chữ parmin ấy, hihi).

Chị cũng chẳng biết vì sao 2 hôm nay người chị mệt thế. Chị cứ ăn gì vào là lại nôn ra, rồi nằm li bì như con mèo con, thỉnh thoảng đỡ mệt thì chị lại nói nhiều tới mức mẹ phải kêu lên, rồi mẹ mở Xuân Mai cho chị xem, chị còn múa và hát theo chị Xuân Mai nữa đấy. Chờ em ra với chị, chị sẽ dạy em múa, sẽ dạy em hát nhé...

Hôm nay bà ngoại lên rồi em ạ. Lâu lắm chị mới gặp bà, nên dù rất nhớ bà nhưng chị cũng "ngại" gần bà lắm cơ. hihii...Nhưng chỉ một tẹo thôi, chị sà vào lòng bà ngay. Bà bảo bà phải ra "đón tay" em chứ. Hồi trước bà đón tay chị và em Nana đấy, nên giờ cả chị và em Nana nhà cậu Nam đều rất "dễ nuôi" nhé. Bà cũng muốn em Cua của chị dễ nuôi, hay ăn chóng lớn mà.

Ah, nhà mới mình hơi nhỏ một tẹo, nhưng ba mẹ sắp xếp đồ cũng ổn em ạ. Sáng nay ngủ dậy, chị thấy cái ảnh của chị hồi 2 tháng tuổi được ba treo gần giường, chị bảo mẹ " Ảnh của con hồi bé đấy mẹ ạ" - ba lại còn trêu chị bảo không phải chứ. Nhưng mà chị vẫn nhận ra cả ảnh ba mẹ đang bế chị nữa cơ mà.

Khi nào em ra đời, chị sẽ ôm em chụp ảnh nhé. Em ngoan, đừng làm mẹ mệt nhé. Chị yêu em lắm lắm.

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2007

Sắp chào em Cua

Tuần này là tuần cuối cùng mẹ chuẩn bị đón em Cua. Chị Bống cũng nôn nao lắm. Ngày nào cũng ôm bụng mẹ hỏi bao giờ em Cua ra hả mẹ? Rồi có gì cũng dành phần cho em Cua. Mẹ mua cho 2 quả bóng bay, cũng hỏi mẹ là em Cua thích màu gì hả mẹ? Hôm qua lại còn hỏi, em Cua biết ị chưa mẹ? Em Cua biết đái tồ chưa mẹ?

Mỗi lần 3 mẹ con đi chợ, vòng tay xinh xinh của chị Bống ôm ngang bụng mẹ, mẹ cảm thấy thân thương lắm. Yêu lắm. Lúc ấy em Cua đạp bụp bụp trong bụng mẹ nữa. Chị BỐng thích lắm.

Mẹ gửi dự thi 2 video clip của Bống. Mỗi lần xem lại 2 cái video đó, mẹ lại cười một mình. Lúc đó con mới gần tròn 2 tuổi thôi, mà "bà cụ" quá rồi. Yêu em Gà lắm. Nhưng giờ cũng biết "đổ tội" cho em gà khi bị mẹ mắng rồi đấy. Thế là không ngoan đâu con gái ạ. Mọi người xem
clip dự thi của Bống rồi vote cho con nhé.


Mấy hôm nay con ăn tốt hơn, ngủ tốt hơn. Tuy vẫn còn tật xấu là cứ xì mũi xong rồi mới gọi mẹ lấy khăn hoặc tự đi tìm khăn thấm. Mẹ nói mãi rồi, con phải có khăn rồi mới được xì mũi chứ? Chẳng vệ sinh gì cả.

Mẹ cũng mong là em Cua ra đời, chị Bống sẽ ngoan hơn, sẽ ra dáng làm chị hơn. Nhưng mẹ cũng lại lo, con sẽ có cảm giác "ganh tị" và sẽ "quấy" ba nhiều hơn. Giờ cũng bám ba lắm rồi. Hôm trước mẹ vừa mắng, vậy là một lúc sau gọi điện cho ba khóc nức nở...Tại ba chiều con quá mà.

Hôm nay mẹ đi khám định kì. Con ở nhà ngoan ngoãn với dì Thuỷ, dì Huyền nhé. Mẹ đã dặn các dì đón con và náu nướng cho con ăn rồi. Mẹ cũng đã nói với con điều đó từ sáng nay rồi, con cũng ngoan ngoãn đồng ý rồi. Yêu con gái lắm.

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2007

Nghênh ngáo

Ah, mới có một entry "khen" con gái, giờ lại có một cái "chê" con đây. Phải gọi là nghênh ngáo mới đúng với con lúc này. Giờ bướng lắm, nhiều lúc mẹ hò hét, bực bội...nhưng con chẳng thèm phản ứng gì, chỉ quay qua nhìn mẹ thản nhiên, nghênh ngáo như thế đấy. Như thể là "Ơ, mẹ nói cái gì thế nhỉ? sao mình nghe chẳng rõ"...

Dạo này con như là ăn "trả bữa" sau mấy trận ốm vậy. Ăn nhiều, ăn khỏe...nhưng không nhanh. Mà mẹ thì không có nhiều kiên nhẫn lắm trong việc chạy theo hay nịnh nọt con ăn. Mẹ vốn quen với một cô con gái ăn nhanh, ăn dễ như con rồi mà. Chỉ vì dạo này con mải chơi lắm, ăn là không chịu ngồi một chỗ. Phải leo lên xe đạp một tí, chui vào gầm ghế một tí, kéo cái chân ghế, rồi lôi sách vở ra xem, rồi lấy bút sáp ra vẽ....mà mẹ hò hét bao nhiêu lần, rằng ăn là không được nghịch bất cứ cái gì. Khi mẹ "quân phiệt" quá, thì con cũng ngồi im một chỗ được chừng...1 phút. Rồi lại ngọ nguậy, nghịch cái khăn ăn, nghịch cái này cái nọ...Chán thì nói, rồi múa, rồi hát...Cứ vừa nhai cơm, vừa múa hát, rồi hỏi mẹ tỉ tỉ câu hỏi "vớ vẩn" kiểu như "Mẹ Giang ăn gì? Mẹ có ăn cơm không? Có ăn súp không? Ba Kều đi đâu rồi? Không ăn cơm nhà à? ..." Đến lúc mẹ phát cáu lên, gắt ầm ầm "Con ăn đi, không vừa ăn vừa nói" thì con lại thản nhiên bảo mẹ "Mẹ Giang nói ít thôi, Bống nhức đầu lắm" - Làm mẹ phải nhịn cười.

Con nhớ rất dai, đã hứa với con điều gì thì con sẽ nhắc liên tục cho tới khi mẹ thực hiện thì thôi. Sáng nay thấy con ngồi viết bằng bút bi, gọi là viết cho oai, chứ thực ra chỉ là vẽ nguệch vẽ ngoạc vào giấy thôi. Mẹ mới buột miệng bảo "Lúc nào phải mua cho Bống ít bút chì, chứ viết bằng bút bi là hỏng chữ" - Không ngờ câu nói vu vơ của mẹ lọt vào tai con, thế là suốt buổi chiều con nhắc mẹ đi mua bút chì. Mẹ giả vờ "lờ" đi, thì con lại "nhắc" ba. Ba mới bảo "Hai mẹ con đi mua, ba phải đi làm" - Ôi trời ơi! Thế là tai mẹ không được một phút nào ngừng "nạp" những câu nhắc nhở của con. Cuối cùng mẹ đành phải đưa con đi mua (nói thế, nhưng mẹ cũng mê những cái bút chì màu, những bút sáp, và vở vẽ lắm. Mua cho con rất nhiều rồi mà)...Mua thêm cho con cả một cái bao đựng bút màu, rồi cả vở vẽ nữa...hết 65K đấy nhé. Mẹ thèm ăn sầu riêng lắm, nhưng 40k/ kg nên mẹ tiếc xiền. Để dành mua bút màu, giấy vẽ cho con gái đấy....

Về nhà là say sưa vẽ vời. Vẽ quả chuối màu cam nhé. Rất giống. Vẽ hoa thì nhuỵ rất to, còn cánh thì nhỏ. Mẹ bảo con phải vẽ cánh hoa to ra chứ, nhưng con cãi "Con thích bông hoa nhỏ thôi" -

Mẹ sắp sinh em Cua rồi con gái, vì thế con phải ngoan hơn. Phải tự lập hơn. Giờ ba đi làm rồi, không có ai "chịu" con nữa. Mẹ thì quá mệt mỏi và nặng nề rồi, không còn sức hò hét và chạy theo con đâu nhé. Con phải thương mẹ và thương em Cua chứ nhỉ? Làm chị cả rồi mà....

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2007

Mẹ và con gái!






Mẹ yêu lắm...Cái cách con rúc đầu vào lòng mẹ, rồi đưa cuốn truyện cổ tích "Mẹ đọc truyện cho Bống nghe đi" với vẻ mặt đầy háo hức.

Mẹ yêu lắm...Mỗi lần mẹ kêu đau lưng,nhức chân - con đều bảo ba "Ba Kều, bóp chân cho mẹ đi kìa"

Mẹ yêu lắm ...Mỗi lần mẹ ho, cơn ho dữ dội. Con lại cuống lên vuốt ngực, đấm lưng cho mẹ, miệng luôn kêu "mẹ đỡ chưa mẹ? Mẹ hết ho chưa mẹ?".

Mẹ yêu lắm...Mỗi lần ba mẹ to tiếng với nhau, con lại bảo ba "Ba Kều, không được mắng mẹ chứ?, thế là ba mẹ phải dịu giọng ngay.

Mẹ yêu lắm...Từ ngày biết mẹ có em Cua, con không đòi mẹ bế nữa, con không bắt mẹ tắm cho con. Lúc nào con cũng ôm bụng mẹ rồi bảo "Con yêu em Cua,mẹ Giang đẻ em Cua rồi Bống bế nhé", chiều đến thì con bảo ba "Ba Kều tắm cho Bống đi, mẹ Giang bụng to, không tắm được cho Bống đâu"

Mẹ yêu lắm...Cái cách con xăng xái giúp mẹ những việc lặt vặt trong nhà. Mỗi bữa ăn xong, con đều đi rót nước cho mẹ rồi bảo "Con mời mẹ, mẹ uống nước đi mẹ".

Mẹ yêu lắm...Vì con rất ý thức, rất tự lập. Những ngày đầu tới lớp, con nhớ mẹ cũng chỉ dám mếu máo, vì con biết rằng con phải đi học, để mẹ còn đi giảng, ba còn đi làm (mẹ luôn giải thích cho con điều đó, chuẩn bị tâm lý cho con trước khi con bắt đầu tới lớp). Giờ thì con đã rất "mê" trường lớp, cuối tuần được nghỉ con cũng đòi đi học nữa cơ mà.

Mẹ yêu lắm...Mỗi khi con "thèm" cái gì, mà mẹ bảo KHÔNG, thì con không bao giờ đòi, không bao giờ "ăn vạ" - Có lúc thấy con thèm bimbim, kẹo chip...nhưng chỉ cần mẹ bảo "Con không ăn được, ăn vào sâu răng đấy" là con "thôi" luôn.

Mẹ yêu lắm...Tất cả những thay đổi thể chất, cá tính hàng ngày của một em bé lên 3 như con. Mẹ hãnh diện và tự hào vì mình có một cô con gái tình cảm và ngoan ngoãn. Giờ mẹ sắp sinh thêm em Cua, cũng là một em gái, nhưng mẹ không hề buồn chút nào nữa. Mẹ tự tin rằng, sau này mẹ sẽ có 2 cô con gái "rượu" biết vâng lời, biết thương yêu và chia sẻ với mẹ.

Và, mẹ chắc chắn, sẽ luôn luôn cố gắng- để trở thành một người BẠN LỚN của các con.

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2007

Chiếc xe đạp của con

Không, chính xác thì chiếc xe đạp này là quà tặng của em Trà Sữa cho con trong ngày sinh nhật tròn 3 tuổi. Không thể diễn tả hết được niềm vui, náo nức của con như thế nào khi ba mẹ đưa con đi mua. Mặc dù mẹ đã định sẽ mua xe cho con vào đúng ngày SN, nhưng vì trót "kể" với con là em Trà tặng xe đạp cho con, thế là ngày nào con cũng nhắc. Và ba mẹ đã mua xe trước cho con đấy...

Ngày còn nhỏ, mẹ nhớ, lần đầu tiên mẹ tập đi xe đạp là khi mẹ được 6 tuổi. Hồi đó không biết ông ngoại "kiếm" đâu được chiếc xe mini Nhật (chỉ có 1 gióng thôi nhé), đến giờ mẹ vẫn còn nhớ như in cái xe đó, rồi cũng không biết sau đó vì sao nó "ra đi", và cho tới bây giơ cũng không bao giờ tìm ra một chiếc xe nào giống chiếc xe hồi đó nữa. Nhưng mẹ cũng mê tít. Mẹ tập đi xe giữa trời mua đông giá rét. Con đường nhà ông ngoại thì quá bé nhỏ, lại gập ghềnh (hồi đó vẫn là đường đất thôi con ạ), rồi một bên thì ruộng lúa, một bên là bờ mương..Hồi đó đang là vụ đổ ải (Nghĩa là người ta phải bơm nước ngập ruộng, chờ làm vụ đông đó con). Vậy mà mẹ vẫn "anh dũng" tập xe trên con đường đó, kết quả là cả người và xe lao xuống ruộng. Mẹ rét run lập cập, bà ngoại đưa về tắm (mặc hẳn 3 chiếc áo len nhé. Mà hồi đó toàn len sợi, dùng để dệt thảm ấy. Mẹ vẫn nhớ chiếc áo len đó, mặc vào rất dặm). Nhưng nhờ có sự kiên trì và quyết tâm, nên tới năm mẹ học lớp 2, mẹ đã có thể tự đi xe-đạp-người-lớn được rồi. Mặc dù mẹ quá bé nhỏ so với chiếc xe đạp ấy, nhưng không hề gì, tay lái mẹ rất vững và "lụa" ra phết. Và mẹ được cử làm "đặc phái viên" mỗi lần ông bà ngoại muốn biếu cụ ngoại món gì đó. Mẹ vẫn nhớ mũi mình phổng lên thế nào khi về làng, mọi người thường trố mắt ngạc nhiên "Con nhà ai mà đi xe giỏi thế?" đấy

Giờ tới lượt con, cũng say mê chiếc xe đạp y như mẹ hồi đó. Năm ngoái, khi theo mẹ đi Trung Quốc, mẹ đã không cưỡng lại được ánh mắt thiết tha, thèm muốn của con ở Bằng Tường khi nhìn thấy chiếc xe đạp màu hồng này. Và mẹ đã mua cho con, nhưng lại được ông Đường "tài trợ" - ông là Giám đốc của mẹ, nhưng lúc nào mẹ cũng cảm thấy ông như một người thân, lúc nào ông cũng lo lắng, quan tâm tới cả nhà mình- con nhỉ? Và ông Thứ, bà Doan thì vất vả thế nào khi mang xe qua cửa khẩu cho con, vì con không "tin tưởng" ai vác xe cho con được. Vậy mà, hic..một ngày đẹp trời, bọn trộm cắp đã không ngần ngại mà mang niềm đam mê của con đi, hôm đó về nhà, nghe tin bị mất trộm mà cả con và mẹ cứ bần thần cả người. Thế là ngày nào con cũng nhắc tới xe đạp, nhìn thấy em Duy và anh Quyền cùng trường đi xe đạp thì cực kỳ thèm muốn. Mẹ thấy tội quá, hứa với con đến SN 3 tuổi mẹ sẽ mua đền, nhưng em Trà Sữa đã biết được niềm đam mê đó của con, và đã tặng cho con chiếc xe đạp này đấy.

Khỏi phải nói con mừng thế nào khi có xe đạp mới, đi ngủ cũng mơ thấy đạp xe, nói mơ cười hic hic...Buổi sáng, chỉ cần ba mẹ bảo "Ơ, ai lấy xe của Bống rồi?" thì dù con đang ngủ say, đang nướng trên giường thế nào cũng bò dậy thật nhanh. Buổi tối, thì mẹ phải nói đến lần thứ mười mấy con mới chịu rời chiếc xe để lên giường, nhưng hôm nào cũng mang xe để cạnh giường mới yên tâm đi ngủ.

Ba thường cho con mang xe vào nhà thể thao của trường mẹ để đi, và ba đã quay lại được cảnh con đạp xe say sưa thế này, chỉ tiếc là quay bằng điện thoại nên không rõ lắm. Nhưng con rất nhát nhé, ngày nào cũng kiên nhẫn kéo xe ra cửa, rồi lên xe phi thẳng vào góc nhà, đâm sầm vào máy giặt, rồi lại lùi ngược lại....Con có thể đi xe trên vỉa hè, nhưng mang xuống sân trường thì nhất định không ngồi lên yên xe để đạp, vì đã 2 lần con bị ngã xe rồi mà. Hôm trước ông Thứ thấy con đạp xe trên vỉa hè nhà mình, ông sợ quá, quát con mang xe xuống sân...Con khóc oà lên, nhưng hôm sau thì bảo mẹ "Mẹ Giang mang xe xuống sân cho Bống, không ông Thứ mắng đấy" Nhìn thấy ông đi đánh cầu lông, đã vội vàng gọi "Ông Thứ ơi, Bống mang xe xuống sân rồi đấy ạ" làm mẹ cười mãi...Nhưng...xuống sân thì con cũng chỉ dám ngồi yên sau đạp xe thôi (tài thật đấy)

Và bây giờ, cuối ngày, gì thì gì con cũng nhắc ba mang xe vào nhà cho con, con còn sợ mất hơn cả ba mẹ, hiihihi...chú Thành toàn trêu con gọi đó là xe @ của Bống. Có lẽ, sau này lớn lên, con có thể mua được @, nhưng mẹ tin chắc rằng, con sẽ không bao giờ quên được chiếc xe đạp này...Không phải đó là chiếc xe đạp đầu tiên của con, mà đó còn là một tình bạn gắn kết của con và em Trà, dù các con chưa từng gặp nhau, phải không con?
Tags: | Edit Tags

Thứ Hai, 5 tháng 11, 2007

Bống gội đầu

he..he..Mẹ mò lại cái clips này, hồi con mới gần 2 tuổi, hôm đó ở nhà ông nội. Nhìn lại thấy buồn cười quá. Post lại cho mọi người cùng ngắm



Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2007

October 05, 2007





*Con đã biết so sánh. Hôm qua đi chợ với mẹ, thấy con cá trạch, con hỏi "Con gì hả mẹ?" Mẹ bảo đó là con cá trạch, con liền nhận xét luôn "Giống con lươn, mẹ nhỉ?"



*Hôm nay nghe bản nhạc không lời "Về quê" ở nhà hàng xóm vọng sang, con bảo ba "Bài này giống ở nhà hàng Vy, ba nhỉ" - Mẹ cực kỳ ngạc nhiên vì trí nhớ của con. Đúng là hồi ba làm ở nhà hàng Vy, ba rất hay mở đĩa nhạc này, con ra đó chơi, không ngờ lại lưu vào bộ nhớ...


*Mẹ bấm lỗ tai cho con từ hồi tròn 1 tuổi. 2 cái tai rất lành, nhưng mẹ đã thay đến đôi hoa tai thứ 3 mới vừa ý. Đó là đôi bạc PNJ hình trăng và sao. Đến hè vừa rồi, về quê- không biết mợ Phương tắm cho con thế nào bị xước cái tai bên trái, sưng vù lên. Thế là mẹ đành tháo 1 bên ra. Bôi thuốc, đeo cuộng chiếu. Đến lúc khỏi thì không tìm thấy cái hoa tai còn lại đâu. Mẹ toàn quên đi mua lại cho con đôi khác. Thế là lấy chiếc hoa tai "đểu" đeo tạm. Lại sưng vù lên, đau nhức nhối. Tối nay nịnh con không được, mẹ "phát xít" đã "đè" con ra lấy nước muối rửa sạch, rồi tháo chiếc hoa tai đó ra, rồi lấy cọng tỏi đeo vào (mẹ sợ con bị líp lỗ hoa tai, sau này bấm lại sẽ đau mà). Con khóc thảm thiết. Thế mà ba chỉ ôm vào lòng, vỗ về một chút là lại hớn hở, mang sách ra học bài với ba, rồi cười sằng sặc ngay được (Đúng là trẻ con nhanh quên thật)


*Con có thói quen rất giống ba, ngủ là tốc áo lên tận ngực. Mẹ bảo "Ai lại con gái tốc áo lên thế? xấu hổ lắm" - Con liền cãi lại "Nhưng mà Bống nóng lắm, thế này mới mát" (Trời! Mẹ còn phải đắp chăn cơ mà)


* Ai cũng "cảnh cáo" mẹ rằng, sau tuổi lên 3 con sẽ sang tuổi "bướng" - thích làm theo ý mình. Mẹ đã chuẩn bị tinh thần, đã tự nhủ sẽ kiên nhẫn hơn với con, sẽ cố gắng lựa con để con nghe mẹ...Nhưng có lúc mẹ cũng không thể kìm chế được, và con bị ăn "roi" - dù sau đó mẹ rất đau lòng, rất thương con. Lại ôm con vào lòng và thủ thỉ "Mẹ yêu con, mẹ không muốn đánh con, nhưng con phải nghe lời mẹ nhé" và con "Vâng ạ" rất dõng dạc như không còn chút giận hờn nào với mẹ nữa vậy.


* Chẳng hiểu 2 hôm nay học được ai nói, con thỉnh thoảng lại kêu lên "Thôi chết bỏ mẹ" làm mẹ vừa buồn cười, nhưng cũng phải nghiêm giọng nhắc nhở con, không được nói thế, nói thế là hư đấy. Chiều nay 2 ba con nói chuyện gì với nhau, không biết ba hỏi con điều gì mà mẹ nghe con "cự nự" ba thế này "Ba Kều hỏi ai thế? Ba Kều phải bảo Bống ơi...chứ" - Đúng là "Đứa trẻ lên 3, cả nhà học nói"

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2007

October 03, 2007




Lâu quá rồi mẹ không viết blog cho con. Có quá nhiều sự kiên, mà chỉ vì tính lười mẹ đã bỏ qua rồi. Nhưng hôm nay thật đặc biệt. Con nhận được quà từ báo Rùa Vàng của mẹ em Trà. Mẹ đã được thông báo rằng có chúc mừng SN con trên đó, mà giở trang báo ra tìm mãi chẳng thấy con mình đâu, hic...bác Yến chỉ ngay cái ảnh của con cho mẹ xem. Uii, con gái mẹ lên báo hơi bị "vênh váo" và già đời quá, nên mẹ chẳng thể nhận ra nữa. Vậy là con đã "hơn" mẹ nhiều lắm rồi nhé. Lần đầu tiên mẹ lên báo, không phải là cái ảnh, mà là một bài báo ngắn, trên tờ Mực Tím. Oh, cũng trùng lặp, phải không con? Mẹ vẫn nhớ đó là đoản văn "Đôi mắt" khi đó mẹ đang học lớp 10. he..he..mẹ Còi xấu xí thế này, cũng có lần được lên hẳn bìa tạp chí Thanh niên đấy, tiếc là mẹ đoảng vị quá, chẳng giữ lại được tờ báo í, không biết bà ngoại có còn giữ lại cho mẹ không?Rất nhiều giấy tờ của mẹ, những bài báo của mẹ, những cuốn sách có in bài của mẹ...giờ chỉ còn bà ngoại giữ được cuốn nào thì còn cuốn đó thôi. Thậm chí tập sách in riêng của mẹ có tên "Tầm xuân nở muộn" giờ cũng không còn trong nhà mình nữa. Hic..chẳng ai như mẹ cả, phải không con?



Món quà kèm theo còn làm con cực kỳ "sáng mắt". Đó là bọc kẹo mút. Mẹ giở trang báo có hình con ra, chỉ cho con thì con hỏi luôn "Em Trà Sữa đâu hả mẹ?" - thế là mẹ đành phải nói, để hôm nào mẹ bảo cô Hạnh gửi cho con báo có em Trà nhé. con thích tờ Rùa Vàng lắm. bắt mẹ đọc cho đủ thứ trong đó. rồi cứ ngắm nghía mãi cái ảnh của mình rồi cười cười "bí hiểm" (chắc là hãnh diện lắm đây)


Bác Mận (văn thư trường mẹ) sáng nay phát quà cho mẹ còn bảo "Mẹ con nhà mày nhiều quà thế nhỉ?" - Hạnh phúc thật lớn khi được nhận quà, dù là món quà thật nhỏ, con nhỉ? Hôm qua con mới nhận được chú gấu bông màu hồng thật êm, thật mềm của mẹ Yến nhà chị Bống lớn mà. Giá mà con có phòng riêng, chắc chắn mẹ sẽ decor cho con một góc thật tuyệt để những con thú nhồi bông, những món quà nhỏ của mọi người tặng! Hôm trước mẹ mới bàn với ba, dẹp hết cốc chén trong tủ kệ tivi nhà mình, rồi sẽ sưu tập toàn Rồng, Khỉ, và Heo để chưng trong đó. Mà Heo thì có nhiều nhất rồi...Thế này sau này em Cua sẽ "thống lĩnh" nhà mình đây con nhỉ?



Thứ Tư, 12 tháng 9, 2007

Ngày sinh nhật.




Thế là SN con tròn 3 tuổi đã qua rồi. Nhưng tới tận bây giờ vẫn còn đọng dư vị trong mẹ, vẫn còn háo hức, vẫn còn nôn nao...

2h chiều, mẹ mang đồ tới lớp. Có cả mợ Phương và em Hến đi cùng. Hôm qua cũng là SN mợ Phương nữa đấy. Con và các bạn đang ăn bữa giữa chiều. Mẹ "thả" em Hến vào phòng ăn, con nhận ngay ra em, khoe với bạn ngồi cạnh "Em Hến nhà chị kìa" - cô Nga bảo, gần ít tuổi nhất lớp, nhưng toàn xưng "CHỊ" với các bạn thôi, có lẽ con thấy mình "cao" hơn các bạn nên nghĩ mình làm chị đấy . Rồi con cũng nhận ra mẹ và mợ Phương qua ô cửa sổ. Nhưng vì đang ăn, nên con cũng rất ngoan ngoãn ngồi ăn xong mới chạy ra với mẹ. Lên lớp, các cô bỏ bánh kẹo ra để các bạn chúc mừng SN cho con. Nghe con và các bạn hát, đọc thơ...Rồi còn hát rất "chuẩn" bài HAPPY BIRTHDAY nữa, mẹ xúc động muốn ứa nước mắt. Các bạn còn xung phong lên hát và đọc thơ tặng con nữa chứ.

Mẹ xin phép cô cho con về sớm. Mợ Phương tắm cho 2 chị em, rồi ông bà lên, cậu Quang và dì Trang cũng lên. Mọi người cùng nhau ra nhà hàng. Năm nay SN con thật là "hoành tráng" nhé. hihi...May quá, ba Kều làm ở đó, nên được mọi người ủng hộ và giúp đỡ tận tình.

Buổi sáng, mẹ chỉ phải đi chợ, mua rau ngải cứu, rau cải xanh, rau muống, khoai tây, thịt bò, hoa quả...mang về cho Bếp của bác Trung thế là èn...én..en...Mẹ cứ ung dung mà tin rằng có một bữa tiệc cực ngon cho con. Thực đơn ba mẹ chọn là : Nộm hoa chuối tôm thịt, sườn chiên vị tỏi, bò nướng cuốn lá cải, khoai tây chiên, gỏi tôm sú và lẩu gà. Mẹ thấy ai cũng khen ngon, ai cũng ăn rất nhiệt tình nên chẳng ai để ý tới chuyện chụp ảnh nữa. he..he...

Con nhận được rất nhiều quà nhé, nào váy, áo, búp bê, gấu bông...Con thích lắm. Nhưng hôm qua mải chơi với các chị, nên chẳng chịu thổi nến. Ông bà mang tặng con cái bánh kem đẹp thế, mà con sợ cái nến sparkling nên không chịu thổi, ba và mẹ phải giúp con đấy...

Mẹ vẫn chưa có time để upload ảnh SN của con hôm qua. Viết vội mấy dòng khi cảm xúc còn "thăng" thôi con nhé. Tiếc là vợ chồng chú Hải và cô Trang, dì Bình và bà Đằm không lên được.

Giá mà có ông bà nội, ông bà ngoại, vợ chồng cậu Nam-mợ Lan và em Nana nữa thì con sẽ vui lắm lắm, thì bữa tiệc của con sẽ thật sự là tuyệt vời, con gái nhỉ?

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2007

Viết tiếp cho ngày sinh con - September 12, 2007

Mẹ viết tiếp này...

Bây giờ là 15h30. Đúng 3 năm trước, mẹ đang đứng trước cửa phòng bác Dậu mà gào "Anh ơi, anh làm thế nào thì làm, anh cho con em ra giúp em. Em đau lắm rồi" . Mẹ hơi bị "kém" con nhỉ? Lúc í là mẹ đau lắm rồi. Vừa đau, vừa sốt ruột, vừa lo...Buổi sáng 7h bác Dậu vào khám, bảo có thể 10h mẹ sinh. Thế là mẹ cứ chờ, từng giọt tích tắc đồng hồ...10h bác lại bảo "Chắc phải đầu giờ chiều. Bây giờ đã "mở" 8cm rồi. Em cố gắng để 10cm anh cho em lên sinh thì tốt hơn" hu...hu...con gái ơi. Lúc đó mẹ chỉ nhìn cái đồng hồ thôi. Rồi lại tự nhủ "Đằng nào thì chỉ hết hôm nay thôi, ngày mai mình sẽ không còn đau nữa" hic.hic..và 1 tiếng, 2 tiếng...

4h mẹ được đưa vào phòng sinh. Bác sĩ, y tá giúp mẹ "chằng" các dây dợ, thiết bị quanh người. Rồi thử thuốc, rồi cắm dây truyền dịch...Mẹ đau quá, nhưng khi hết cơn đau lại ngủ thiếp đi. Mẹ ngủ luôn một giấc trên bàn sinh. Khi cơn đau trở lại, mẹ mở mắt ra không thấy ai liền hét lên "Ối, bác sĩ ơi, sao lại để em nằm một mình thế này" ...

Khi kíp đỡ sinh vào, bác Dậu giải thích với mẹ rằng, cái dây quấn ngang bụng mẹ, là để giúp bác í ngồi ở phòng làm việc cũng theo dõi được cả mẹ và con đấy. Có bác Dậu, nên mẹ rất yên tâm. Bác là một bác sĩ giỏi, và có kinh nghiệm, có TÂM với nghề nghiệp mà.

Mặc dù được bs Dậu khen là mẹ biết "rặn đẻ" nhưng đến cơn rặn thứ 11 rồi, mà con cứ thập thò chưa chịu chui ra. Sau bác Dậu phải "chỉ đạo" một bác sĩ giữ bụng mẹ, còn bác lách tay tóm đầu con, rồi kết hợp với mẹ rặn...Con đã chào đời...Cất tiếng khóc sơ khai. Lúc đó mẹ hạnh phúc muốn ứa nước mắt. Bác Dậu bảo "Tràng hoa quấn cổ 2 vòng, thảo nào mẹ khó đẻ". Mẹ đọc sách thấy nói em bé mới chào đời thì đỏ hỏn. Còn ấn tượng của mẹ về con tới tận giờ này vẫn là tím ngắt. Có lẽ do con bị tràng hoa quấn cổ, lại bị mẹ rặn lâu quá không ra nên mới bị hiện tượng đó.

Khi bác sĩ thông báo "con gái, 55cm" thì mẹ yên tâm ngủ thiếp đi. Lúc đó mẹ quá mệt.

6h32p..Con gái mẹ đã chào đời. Thế giới rộng lớn này có thêm một cô công chúa nhỏ bên mẹ. Để 3 năm sau, giờ đã biết chia sẻ với mẹ, đã biết động viên mẹ, đã biết an ủi mẹ khi buồn...Và đặc biệt. Con là niềm tin, là điểm tựa của mẹ trong cuộc sống này....

Chúc mừng con, con gái yêu quý...Lên tuổi thứ 4 - mong con sẽ ngoan hơn, sẽ ăn nhiều, ngủ nhiều, chóng lớn...Con gái nhé.











Viết cho ngày con sắp chào đời

Con gái yêu, thế là ngày mai con đã tròn 3 tuổi rồi. Mẹ đã mong ngóng, hồi hộp suốt cả tháng nay rồi đấy.

Giờ này của 3 năm trước, mẹ đã bắt đầu vào viện,đã được thay cái váy rộng thùng thình. Nhìn rất hài hước. Có ba và bà ngoại đưa mẹ vào viện. Lúc này mẹ vẫn chưa thấy đau nhiều. Những cơn đau thỉnh thoảng nhói lên vài phút rồi thôi. Mẹ đủng đỉnh, ung dung...Nghĩ rằng chỉ đêm là sẽ sinh con. Nghĩ rằng cuộc vượt cạn của mẹ rồi cũng sẽ nhẹ nhàng và bình yên cho cả 2 mẹ con...Nhìn những người phụ nữ khác cũng vào chuẩn bị sinh con. Mẹ thấy ai cũng đáng yêu, cũng VĨ ĐẠI. Lúc đó, quả thực mẹ không hề thấy sợ hãi, không hề thấy nao núng tẹo tèo teo nào. Thậm chí còn rất mong chờ, háo hức cơn vượt cạn của 2 mẹ con mình nữa.

Nhưng...tới 10h đêm, mẹ bắt đầu những cơn đau nhiều hơn, quằn quại hơn. Ba thấy mẹ chưa đau mấy, nên còn đi gặp các bác, các chú để mọi người chúc mừng và cầu nguyện cho cả 2 mẹ con mình. Đúng là cũng chẳng có ai như ba mẹ, đến lúc đó rồi vẫn bình chân như vại í nhỉ?

Mãi hơn 12h đêm ba mới về, còn mùi rượu vì bị mọi người chúc mừng nữa. Mặc dù con chưa chào đời, nhưng ai cũng chúc mừng, ai cũng vui và chờ đón...Lúc này thì mẹ đã đau nhiều hơn rồi. Đau tới mức khóc ròng rã...

(Mai mẹ sẽ edit tiếp nhé)

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2007

Chuyện vặt hàng ngày

1. Hôm nay đi đón con, ba và mẹ lại một lần nữa không hài lòng, vì bình sữa mẹ gửi các cô cho con uống vẫn còn nguyên. Cô An chống chế với mẹ "Em thấy cháu ăn được nên không cho uống sữa nữa" - Mẹ biết thừa con, ở nhà mẹ hò hét chán chê mới ăn xong bát cơm (tuy con ăn cũng nhiều) chứ tới lớp, chỉ mải nói chuyện, mải nhìn bạn nhìn bè...Có khi hết bữa vẫn chưa hết bát cơm í chứ. Hồi còn cô Nhung dạy con, cô rất quan tâm và tận tình chăm sóc con nên ba mẹ rất yên tâm. Cô cho con ăn từng bữa, cho con uống sữa rất đều đặn và kiên nhẫn...Nhưng rồi cô Nhung bị chuyển đi, vì những lý do rất vớ vẩn, rất "đàn bà" của những người đồng nghiệp...Cô nhắn tin cho mẹ, kêu buồn vì nhớ con, vì đang ngày nào cũng chăm sóc con, và con rất tình cảm, rất yêu quý cô nữa. Mẹ cũng buồn, cũng hay động viên và tâm sự với cô như cô là em gái mẹ vậy. Từ ngày cô Nhung chuyển đi, con gầy hơn hẳn, ăn uống kém hơn. Bình sữa mẹ gửi, hôm các cô cho uống thì pha không đều, sữa vẫn đóng đặc quánh dưới bình. Hôm thì các cô không cho uống (vì lười, mẹ biết thừa ).

Ba và mẹ vẫn muốn chuyển con sang trường khác tốt hơn, điều kiện đầy đủ hơn...Nhưng, kinh tế nhà mình lúc này đang eo hẹp quá. Giá mẹ không có thêm em Cua, mẹ sẽ lo cho con đầy đủ hơn. Thôi, con cố gắng khắc phục nhé. Về nhà chịu khó ăn nhiều hơn nhé. Uống sữa nhiều hơn nhé.

Mẹ để ý, cả tuần nay đi học về, con rất đói. Ăn rất nhiều. Mẹ mà kể thực đơn có khi mọi người "ngất" mất. Này nhé, một lèo hết 4 chú chim cút rán, rồi bảo mẹ "Con thích ăn trứng vịt lộn cơ" - ok, mẹ chiều con.Con tự ngồi xúc ăn hết quả trứng lộn, rồi ăn hết một bát tô to cháo lươn...Sau đó, đi ăn kem với dì Lê và chú Phòng, con còn tự xúc ăn hết 2 hộp sữa chua Vinamilk. Thế mà đêm về, vẫn tu hết bình sữa 300ml rồi mới đi ngủ.

Chiều nay đón con, ba mẹ cho con đi ăn bún riêu cua. Con cũng tự ngồi xúc hết một bát to như người lớn, cũng đầy đủ gia vị, hành rau...Mẹ bảo ba "Kiểu này ở lớp mải chơi nên không ăn mấy, về đói đây" - thế là con quay sang "cãi" ngay "Bống vừa hết bát chè rồi" làm ba mẹ cười chảy nước mắt.

2. Mẹ đã định tới SN con mới mua xe đạp cho con. Nhưng thấy con háo hức quá. Ăn bún riêu xong, ba mẹ đi mua xe cho con liền. Đây là quà SN của em Trà Sữa tặng cho con đấy. Mẹ thích màu hồng, nhưng không còn nên con lấy màu cam. Về nhà nhìn cái xe cũng thấy đáng yêu lắm í. Mẹ sẽ chụp hình bằng ĐTDĐ của ba để "khoe" với mọi người và cảm ơn em Trà Sữa nhé. Ai hỏi con cũng bảo "Xe đạp em Trà Sứa gửi cho Bống đấy" với giọng cực kỳ hãnh diện và tự hào nhé. Mẹ cũng cảm ơn em Trà nhiều nhiều nhé.

3. Mùa thu se se lạnh rồi. Quần áo dài của con đã cộc hết cả. Mẹ mới đưa con đi mua mấy cái áo dài tay. Chọn số to hơn một chút để con mặc được, nhưng mẹ tin chỉ tới Tết là lại cộc thôi. Con gái mẹ chỉ được cái nhanh dài, he..he..Tắm xong, giao hẹn với mẹ là sẽ mặc quần áo mới. Mẹ bảo mặc cái áo không cổ nhưng con "cãi" : "Không, Bống thích mặc áo nào Bống sẽ chọn" - Trời! Mẹ "choáng" con luôn.

Dạo này ba mẹ nhận ra một điều. Tư duy ngôn ngữ của con phát triển vượt bậc. Nói chuyện với ba mẹ như là người BẠN NHỎ rồi nhé. Gi gỉ gì gi cũng đối đáp lại được, cũng lý luận được, cũng cãi được. Ba bảo, kiểu này sau lớn lên, dẻo miệng lắm. Rồi lại giỏi "bòn" của 2 ông bà già này thôi, con gái ạ...

Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2007

Quan tâm






Con càng lớn, càng tỏ ra một người "phụ nữ" rất thông minh, nhạy cảm, biết quan tâm và chăm sóc người khác nhé.

Hôm nào ăn cơm xong, con cũng bảo mẹ để phần ba. Rồi còn tự gọi điện cho ba (mẹ cài số tự động, dạy con mỗi lần, thế là con biết gọi luôn), giục ba về ăn cơm. Ba về thì xăng xái đi sắp đồ, mở tủ lanh, mang đồ cho ba...rồi lấy đũa, lấy bát...rồi ngồi bên cạnh, hỏi ba ăn có ngon không? Có hôm ba không ăn cơm nhà, đang bữa cơm- con cũng gọi điện ra hỏi "Ba đã ăn gì chưa?" - Ba mẹ choáng luôn, vì mẹ không hề "phím" con tí tẹo nào cả. Hoàn toàn để con tự tư duy khi gọi điện. Giờ thích gọi và nghe điện thoại lắm. Nhà có điện thoại là lao như chớp cầm máy rồi "A nhô! Ai đấy?" nói chuyện như người lớn, hỏi thăm mọi người, rồi mới chuyển máy cho mẹ...he..he... Ba có hôm bảo, giá mà mẹ cũng "ngọt ngào", "nịnh giỏi" như Bống nhỉ? hí..hí..Tại ba làm mẹ khô khan thôi, chứ có ai bảo mẹ khô khan đâu nhỉ?

Mẹ bị ho mấy hôm nay rồi, cứ tối là con đấm lưng cho mẹ, rồi hỏi mẹ có đau đầu không? Bất ngờ nhất là trưa nay, mẹ đang ngồi máy- con lấy cái khăn ra quàng vào cổ mẹ, buộc rất cẩn thận rồi bảo "Mẹ đang ho đấy,mẹ quàng khăn vào không ho" . hic..làm mẹ muốn rớt nước mắt luôn. Bà Đằm và dì Bình ở đây cũng bất ngờ với con.

Đấy, có 2 cô con gái như con, mẹ đã có một gia tài khổng lồ rồi nhỉ?